Bài học đắt giá khiến tôi lặng người sau buổi phỏng vấn.
Chiều nay, sau khi kết thúc buổi phỏng vấn với sự tham gia của 2 bác người Nhật về Việt Nam. Năm 3 lần, như thường lệ. Các ứng viên đã đỗ phỏng vấn trong lần tuyển trước sẽ gặp mặt lại 2 bác giám đốc để nói chuyện cũng như kiểm tra qua về trình độ tiếng Nhật hiện tại.
Đợt trước, có 2 em đã cố gắng và đỗ phỏng vấn là Minh và Hùng. Như đã hẹn từ trước, Minh có mặt ở văn phòng từ rất sớm. Một phần, em là người cận thẩn, và một phần cũng là tôn trọng khách hàng khi đã không quản ngại đường xa đến Việt Nam để thăm hỏi.
Xong xuôi buổi phỏng vấn, mình cho gọi 2 bạn lên để gặp và nói chuyện. Nhưng câu kết cục chỉ có Minh bước vào văn phòng với vẻ mặt tươi cười, háo hức vì được gặp giám đốc.
Mình hỏi: Hùng đâu không đến vậy em?
Minh bảo: Dạ, em cũng không rõ anh ah!
Nghe tới đây, mình thấy thái độ không hộ tác của Hùng đã làm mình khó kiềm chế lại cảm xúc. Trong lúc, 2 bác giám đốc đều mong muốn gặp học sinh về trao đổi cũng như hỏi thăm. Họ bay về Việt Nam xa cả mấy ngang km, mà mình ở Việt Nam còn không dành được chút thời gian đến gặp mặt. Như thế này, mình mất hết uy tín với khách hàng.
Sau khi xin lỗi khách vì sự cố, mình liền gọi điện trực tiếp cho Hùng! Từng tiếng chuông điện thoại reo lên, nghe như tiếng gầm gừ của con gấu đói và đầy bực bội.
Thật là bực bội quá đi, mặt mình nóng ra rõ thấy! Càng khó chịu hơn khi mình gọi đến lần thứ 2 nhưng cũng không nhận được phản hồi.
Sau 15 phút thì Hùng cũng gọi lại. Chưa kịp nói gì thì mình đang xả ngay câu “em làm gì mà không đến gặp khách vậy?”
Mình nhận được sự im lặng và trả lời rón rén: anh ơi, nhà em lũ cuốn trôi mất rồi. Giờ cả nhà đang đi chạy lũ, em xin lỗi vì mấy hôm không có điện nên không liên lạc anh được sớm hơn!
Khả khán phòng bỗng dưng tĩnh lặng đến bất thường. Tĩnh lặng không phải vì không gian, mà tâm trí mình như kiểu bị thả vào không gian sâu thẳm, cô đơn, lạc lõng. Mọi trách móc, tiêu cực nãy giờ mình giành cho em ấy bao nhiêu thì nay trở thành tự trách móc mình vô tâm, thiếu trách nhiệm bấy nhiêu. Tôi ngập ngùng nhẹ nhàng, run rẩy hỏi thăm. Em cùng gia đình vẫn bình an chứ. Tiếng nói run bẩy lập cập của mình lúc ấy, chắc mọi người xung quanh đều dễ dàng cảm nhận. May mắn thay, gia đình em vẫn không sao. Tôi động viên an ủi, còn người - còn tất em ah. Mong gia đình cùng bà con chỗ em sớm bình an, nước sớm rút nhé!
Sau cuộc gọi, tới giờ. Mình vẫn cảm giác đầy tội lỗi. Nó khó tả lắm mọi người ah. Hiện tại, nước lũ ở Thái Nguyên đang dâng rất cao. Ảnh hưởng hoàn lưu của con bão số 11, kèm theo việc xả lũ từ đầu nguồn. Nên đây là 1 trong những trận lũ lớn nhất trong vòng 50 năm qua. Quê mình cũng ảnh hưởng lớn trong đợt bão vừa rồi. Cũng có ngập đường, bay mái nhà nhưng không nặng nề đến mức giống bà con Thái Nguyên.
Một lần nữa, mong bà con Thái Nguyên sớm bình an, nước lũ sớm rút để trả lại cuộc sống bình yên cho người dân. 🙏
˜≠ø
#Thainguyen #lulutthainguyen #HoangDandoingoai
Nhận xét
Đăng nhận xét